Tình yêu kiên cường hơn cái chết
Phan_17
“Hôm nay chẳng phải là kỷ niệm mười năm ngày cưới của chúng ta đó sao?” Cố Hạo Ninh nhướn mày, không phải trước kia Lâm Nhược Kỳ luôn xem trọng ngày này lắm sao?
“Mười năm ngày cưới…” Lâm Nhược Kỳ ngẩn người, trong tích tắc, đôi mắt sáng rỡ phụt sẫm tối như bầu trời đêm.
Cô từ từ mở giấy gói, bên trong là lọ nước hoa Dior Poison. Lọ nước hoa được thiết kế với dáng thuôn hoàn mỹ, như một đoá hoa tuyệt đẹp nở rộ nằm giữa lòng bàn tay. Thân l͠mát lạnh toả sắc tím dìu dịu, tựa như chất độc dược sắc lạnh, đâm vào lòng bàn tay cô nhói buốt, cơ hồ không cầm chắc.
Thấy Lâm Nhược Kỳ cầm lọ nước hoa hồi lâu không mở ra, Cố Hạo Ninh nhướn mày. “Không thích loại nước hoa này à? Hay để anh đổi lọ khác?”
“Không, không cần. Em… em giờ không thích xức nước hoa lắm.” Lâm Nhược Kỳ hoảng loạn cất chiếc lọ vào hộp, nhẹ giọng nói. “Cảm ơn anh!”
Trong bóng đêm, Cố Hạo Ninh lặng lẽ nằm trên giường. Lâm Nhược Kỳ xoay lưng về phía anh. Tiếng ho nghẹn trong lồng ngực, gắng gượng nén xuống không dám bật ra như cây kim dài, chầm chậm đâm sâu vào trái tim anh.
Rốt cuộc anh có thể cho cô được gì đây? Cố Hạo Ninh thở dài, tay lần vào trong chăn của Lâm Nhược Kỳ, xoay người cô lại ôm cô vào lòng. Cô nhắm chặt mắt nhưng vẫn không kiềm được lệ nhoà ướt mi. Hơi ấm quen thuộc này đã rời xa cô quá lâu, quá lâu rồi, ngỡ như đã phải chờ đợi suốt một kiếp nữa đằng đẵng. Nhưng hôm nay, trong ngày đặc biệt này, rốt cuộc cô nên dùng thân phận nào để đối diện với nó? Trong lòng anh, cô rốt cuộc là Tiểu Phong hay Nhược Kỳ?
Anh mở mắt, nhìn ánh trăng leo lét treo lơ lửng ngoài cửa sổ, toàn thân như chìm trong lạnh lẽo, buốt giá. Bao nỗi đau xót và buồn thương cứ trào lên, dâng đầy lòng anh, lặp đi lặp lại chỉ một câu: “Tiểu Phong, xin lỗi em!”
Chương 5: Sóng ngầm
Lại là một ngày mưa rả rích, Cố Hạo Ninh đã nói sẽ đến đón Nhược Kỳ tan ca. Xe vừa đến trước toà nhà công ty cô, đã thấy cô chạy ra.
“Đợi lâu lắm à?” Cố Hạo Ninh nhàn nhạt hỏi.
“Không. Em sợ anh khó tìm chỗ dừng xe, thấy anh đến, liền nhanh chân chạy ra.” Lâm Nhược Kỳ vội giải thích.
Cố Hạo Ninh nhướn mày, đạp chân ga. Anh nhớ có lần mình đã phải đợi Lâm Nhược Kỳ suốt một tiếng ngay trước cổng công ty cô. Sau tai nạn, tính cách của cô dường như đã thay đổi rất nhiều.
“Vài ngày nữa là đến kỳ nghỉ mừng Một tháng Năm, em có muốn đi Maldives nghỉ mát không?” Cố Hạo Ninh lái xe, vẻ như hờ hững hỏi.
“Maldives?”
Lâm Nhược Kỳ ngồi thẳng người, nhìn anh với ánh mắt ngỡ ngàng, anh muốn dẫn cô đi Maldives?!
Cố Hạo Ninh ngoảnh đầu qua nhìn Lâm Nhược Kỳ vẻ nghi hoặc. “Mấy năm trước không phải chúng ta đã đi rồi sao? Lúc đó em còn nói sẽ đến lần nữa vào kỷ niệm mười năm ngày cưới. Quên rồi à?”
“Ừm!” Lâm Nhược Kỳ cúi đầu, vuốt vuốt tóc. “Em không quên. Chỉ là không ngờ anh lại đồng ý dẫn em đi.”
“Em thích là được!”
Đôi môi Cố Hạo Ninh hơi mím lại, ngón tay siết nhẹ vô lăng. Anh hơi nghiêng đầu, nỗi buồn man mác ánh lên qua kính chiếu hậu.
“Sao thế? Đã nói với Nhược Kỳ chuyện đi Maldives chưa? Con không cho nó biết đây là ý kiến của cha mẹ chứ?” Nhân lúc Lâm Nhược Kỳ đi tắm, mẹ Hạo Ninh lén hỏi con trai.
“Không có. Con chỉ nói là để thoả mãn tâm nguyện trước kia của cô ấy. Nhược Kỳ nghe xong thì vui mừng lắm.”
“Thế thì tốt! Con đó, trước kia khuyên con thế nào cũng không chịu. Lần này đi, con phải chăm sóc nó cho tốt đấy!”
“Phải đó! Hạo Ninh, cha thấy Nhược Kỳ bây giờ thực sự đã rất hiểu chuyện. Con phải trân trọng, sau này hai vợ chồng sống đầm ấm với nhau. Đừng có phạm lỗi lầm nữa!” Cha anh cũng thiết tha khuyên bảo.
Hạo Ninh ngẩng đầu, nhìn sắc mặt đầy vẻ mong đợi của cha mẹ, hít sâu một hơi, mím môi rồi gượng nở nụ cười nhàn nhạt. “Con biết rồi. Con sẽ đối tốt với cô ấy.”
Nụ cười vui mừng nở rộ trên gương mặt ông bà Cố. Tay Cố Hạo Ninh vịn vào lưng sofa, ngón tay hơi run rẩy.
Buổi tối, hai người nằm trên giường, đột nhiên cô dè dặt nói: “Hạo Ninh, nếu chúng ta đi Maldives, ta mang theo chút mì ăn liền nhé?”
“Mang mì ăn liền?” Cố Hạo Ninh xoay người qua, đối mặt với Lâm Nhược Kỳ.
Cô cúi đầu, ấp úng: “Đồ ăn bên đó chẳng phải đều toàn thêm bột cà ri sao? Lại không thể mang nồi cơm điện theo để tự nấu, em sợ ăn không quen.”
“Ăn không quen? Lần trước chẳng phải em thích ăn lắm sao?” Cố Hạo Ninh nhướn mày, anh còn nhớ rõ, lần trước khi đến Maldives, Lâm Nhược Kỳ thích mê những món có bột cà ri.
“Lần trước? Lần trước chưa ghép thận mà. Bây giờ… chẳng phải chúng ta nên chú ý ăn uống hơn sao?”
Hai chữ ghép thận khiến Cố Hạo Ninh rùng mình, anh nhàn nhạt đáp: “Em muốn thì cứ mang.”
“Được! Thế mai em ra siêu thị, mua mấy gói mì ăn liền.”
Nói rồi, Lâm Nhược Kỳ nhắm mắt lại, một lát sau, nhịp thở của cô đều đều, chậm rãi như đã ngủ say.
Trong bóng đêm, Cố Hạo Ninh lặng lẽ nhìn Lâm Nhược Kỳ, những nghi hoặc trong lòng càng lúc càng tăng. Anh nhớ lần đi Maldives trước, anh muốn mang mì gói theo, liền bị Lâm Nhược Kỳ mắng một trận té tát, hành lý thì nhét đầy quần áo và mỹ phẩm của cô. Tại sao lần này cô thay đổi nhiều thế? Muốn mang nồi cơm điện, không thích ăn cà ri, mang mì gói… Cô đang cố tình chiều theo ý anh ư?
Nghe nhịp thở đều đặn của Lâm Nhược Kỳ nằm bên cạnh, có lẽ cô đã ngủ say rồi. Anh chầm chậm lật chăn, bước xuống giường, khẽ khàng lấy laptop ra khỏi túi, đi vào phòng tắm. Anh mở máy, copy tất cả từng bản word mà mình đã ghi chép khi nằm trong viện, đăng lên blog. Khi đăng ghi chép của hôm biết được Nhược Kỳ là người hiến thận, tay anh thoáng dừng lại. Bên tai lại vang lên lời van xin nhún nhường đến cùng cực của cô: “Hạo Ninh, đừng bắt em rời khỏi, được không?”
Cố Hạo Ninh nhắm mắt lại, siết chặt thành nắm đấm, cảnh tượng đỏ rực màu máu kia, cơ thể trắng nhợt và giá lạnh của Tiểu Phong nằm gục bất động trong vòng tay anh, lần nữa hiện rõ trước mắt… Lồng ngực đau nhói, như muốn thiêu rụi tất cả thành tro tàn.
Những móng tay bấu chặt vào lòng bàn tay muốn rỉ máu. Trong tim như có một con dao cùn không ngừng cứa, mỗi hơi thở đều đau đớn đến run rẩy…
Sao anh có thể quên được? Quá khứ lẫn người con gái tên Tiểu Phong ấy, sao anh quên được kia chứ?
Tiểu Phong, liệu em có trách anh? Vốn tưởng rằng, chí ít anh có thể giữ gìn cho đôi ta tình cảm này, nào ngờ giờ đây, điều anh có thể làm là cùng với Nhược Kỳ, “hạnh phúc” trọn đời.”
Anh nhắm nghiền mắt nhưng vẫn không ngăn được những giọt lệ nóng hổi trào ra. Màn hình laptop lập loè toả ánh sáng nhàn nhặt giữa đêm lạnh như đang giễu cợt thế giới đầy mỉa mai này.
Chương 6: Maldives
“Đẹp quá!”
Lâm Nhược Kỳ đứng bên bờ biển, chầm chậm ngẩng đầu, hai tay dang rộng đón những làn gió biển mát rượi ùa tới.
Ngoài kia, từng cơn sóng dịu dàng vỗ về bờ cát trắng. Đại dương trải dài bao la với những gam màu xanh lam khác biệt trùng trùng điệp điệp biến hoá tuyệt diệu. Chốc chốc có đàn hải âu nhàn nhã tung cánh bay lượn trên mặt biển, đôi cánh trắng muốt, chao nghiêng giữa những tia nắng vắng rực, tạo nên khung cảnh quyến rũ, nên thơ.
Cố Hạo Ninh đứng sau lưng Lâm Nhược Kỳ nhưng hiện lên trước mắt anh lại là bóng hình của Tiểu Phong bên bờ biển Nice năm nào.
Đó là một buổi chiều nắng vàng, Tiểu Phong cũng đứng bên bờ biển như Nhược Kỳ hiện giờ. Ánh nắng mát dịu xuyên qua những cây cọ cao sừng sững in bóng mảnh mai của cô. Tà váy trắng tinh tung bay theo gió, làn da mịn màng, trắng ngần như tan trong ánh sáng rực rỡ, mái tóc đen nhánh bay bay xen kẽ những giọt nắng lung linh hoà vào sắc xanh óng ánh của mặt biển, trông Tiểu Phong như nàng tiên mới từ biển bước ra, đẹp đẽ và thanh khiết đến nao lòng.
Hôm đó, anh lặng lẽ đứng sau lưng Tiểu Phong, cảm nhận bóng lưng tuyệt đẹp ấy khắc sâu vào da thịt mình. Anh nhớ lại lần đầu tiên gặp gỡ, dưới hàng lông mi như nhung tơ kia là cặp mắt đen láy tựa mặt nước hồ thu trong vắt, tĩnh lặng và sáng ngời, sâu lắng. Lúc đó, con tim anh đập loạn nhịp, thầm thán, không ngờ trên thế gian lại có người con gái không vướng chút bụi trần, trang nhã nhường này.
“Hạo Ninh!” Lâm Nhược Kỳ bỗng xoay đầu qua nhìn anh cười rạng rỡ, ngón tay chỉ về phía xa xa, hào hứng nói: “Bên kia có giường xếp kìa, chúng ta qua đó ngồi nhé?”
Cố Hạo Ninh hơi mím môi, xoá đi nét miên man dưới đáy mắt, tiến đến gần Lâm Nhược Kỳ, dìu cô chầm chậm đi về hướng giường xếp. Mới đi được hai bước, đột nhiên một quả bóng bay vút lao về phía hai người, trong vô thức, Cố Hạo Ninh thoắt đưa tay ra đỡ, “binh”, quả bóng đập mạnh vào cánh tay anh.
“Anh sao rồi? Có bị thương không?” Lâm Nhược Kỳ sốt ruột kéo tay anh qua xem, nó đã ửng đỏ.
“Sorry! Sorry!” Một cậu bé tóc vàng khoảng bốn, năm tuổi hối hả chạy đến, vừa nhặt quả bóng vừa luôn miệng xin lỗi Cố Hạo Ninh và Lâm Nhược Kỳ, gương mặt trắng nõn ngượng ngùng ửng đỏ.
Cố Hạo Ninh lắc đầu cười, nhặt quả bóng trả lại cho cậu bé, huơ huơ tay, cậu bé liền vui cười chạy ra xa.
“Anh thích trẻ con lắm à?” Lâm Nhược Kỳ nhìn đôi mắt đong đầy ý cười của Cố Hạo Ninh, đã lâu lắm rồi cô không thấy anh cười dịu dàng thế này.
“Cũng bình thường!” Cố Hạo Ninh xoay qua hướng Lâm Nhược Kỳ, ý cười dưới đáy mắt từ từ tắt ngắm. Anh biết, Nhược Kỳ không thích trẻ con nên kết hôn bao năm nay, hai người đến giờ vẫn không có một mụn con. Còn bây giờ, cô lại hiến thận cho anh, bác sĩ Lộ từng nói, tình trạng sức khoẻ hiện giờ của Nhược Kỳ càng không thích hợp để mang thai.
Trông thấy tia rầu rĩ thấp thoáng nơi đáy mắt anh, đột nhiên Lâm Nhược Kỳ thầm nảy ra một suy nghĩ. Bây giờ, chắc hẳn Hạo Ninh đã có thể chấp nhận cô sinh cho anh một đứa con rồi nhỉ?
“Chúng ta qua đó đi!” Lời của Cố Hạo Ninh cắt ngang dòng suy nghĩ của Nhược Kỳ, cô cúi đầu nhìn, thấy chỗ tay bị bóng đập đã bầm tím, không khỏi nhớ lại cảnh anh giúp cô ngăn quả bóng bay đến ban nãy, một cách tỠnhiên thế kia… Đã bao lâu rồi? Gần nửa năm rồi chăng? Đây là lần đầu tiên kể từ khi cô trở thành Lâm Nhược Kỳ, Cố Hạo Ninh tỏ thái độ bảo vệ cô.
Nằm trên giường xếp, Cố Hạo Ninh nhắm mắt lại. Ánh nắn dịu dàng rọi xuống người anh, gió biển hiu hiu mơn man trên mặt, thấp thoáng ngửi thấy vị mằn mặn trong không khí. Rõ ràng, ấm áp làm sao, còn rộn ràng xen lẫn tiếng cười đùa của trẻ con vẳng lại cách đó không xa. Nhưng anh chỉ cảm thấy lạnh giá và cô liêu, trống rỗng đến mức như trên trời này chỉ còn lại mình anh.
Lâm Nhược Kỳ nằm cạnh Cố Hạo Ninh, ngắm nhìn gương mặt say ngủ của anh, trong lòng dạt dào yêu thương và ấm áp.
Từ cái đêm kỷ niệm mười năm ngày cưới đó, anh ôm cô vào lòng, cả thế giới của cô như phút chốc bừng sáng. Hành động che chắn cô trong vô thức của anh ban nãy như một thanh diêm cháy rực, lần nữa thắp sáng niềm hy vọng nơi đáy lòng cô. Trong mắt anh, cuối cùng đã lại hiện hữu bóng hình của cô, dù là Tiểu Phong cũng tốt, Nhược Kỳ cũng được, dẫu sao, anh đối với cô như vậy cũng đã đủ rồi. Lâm Nhược Kỳ chầm chậm nhắm mắt, khoé môi cong nở một nụ cười thoả mãn. Cô và Hạo Ninh rồi sẽ nhanh chóng có được một tương lai hạnh phúc nhỉ?
Maldives quả nhiên là thiên đường dưới hạ giới. Cơ hồ tất cả những người đến đây đều không khỏi đắm chìm trong cảnh đẹp hiền hoà và bầu không khí tĩnh lặng đến ngất ngây này.
Ban ngày, Cố Hạo Ninh và Lâm Nhược Kỳ cùng đi dọc bờ biển, thỉnh thoảng ghé xem vài tiết mục biểu diễn của người dân địa phương. Đến tối, dưới ánh trăng tĩnh mịch, hai người cùng nằm trên giường xếp, ngắm nhìn trời sao rực rỡ. Bầu trời đêm óng ả như nhung, thấp lưng chừng ngỡ như có thể với tay chạm tới, cả dãy ánh sáng lấp lánh đầy mộng ảo như trong buổi đêm hạnh phúc nhất của câu chuyện cổ tích, đẹp đến lặng người.
“Anh xem, sao băng kìa!”
Đột nhiên, một vì sao băng lướt qua bầu trời. Lâm Nhược Kỳ vội vàng nhắm mắt, tay chắp trước ngực, thành khẩn cầu nguyện. Gió đêm mát dịu, mang theo mùi hương của Hạo Ninh, mơn man con tim cô, tựa như sự dịu dàng thầm lặng trong đêm tĩnh mịch ở Paris năm nào. Trong khoảnh khắc ấy, nỗi u sầu cuối cùng trong tim Lâm Nhược Kỳ cũng bỗng hoá thành cát bụi. Con tim mềm yếu vô cùng. Cô sẽ không cưỡng cầu thêm điều gì, dù là Vu Tiểu Phong hay là Lâm Nhược Kỳ, cô chỉ cần được ở bên Hạo Ninh, mãi mãi đã là đủ rồi, chỉ cần được ở bên anh, cô bằng lòng đánh đổi mọi thứ.
Mở mắt ra, Lâm Nhược Kỳ cười, hỏi Cố Hạo Ninh: “Hạo Ninh, anh cầu nguyện chưa?”
“Cầu nguyện?” Cố Hạo Ninh nhàn nhạt cười. “Mấy thứ hư vô hão huyền đó, sao lại tin là thật chứ?”
Cố Hạo Ninh lặng lẽ ngẩng đầu, ngắm nhìn từng vì sao băng lướt qua bầu trời, ánh sáng lấp loáng rơi trong đôi mắt đen thẳm của anh, như từng ánh sao chôn vùi dưới đáy đại dương hoang vắng, chẳng dấy lên chút sóng gợn.
Lâm Nhược Kỳ xoay đầu lại, chầm chậm nhắm mắt. Tại sao trong khoảnh khắc hạnh phúc này, cô lại cảm thấy mùi vị của sự thê lương?
Chương 7: Đêm ấm
Kỳ nghỉ bảy ngày chớp mắt đã trôi qua. Sau đó, Cố Hạo Ninh và Lâm Nhược Kỳ cùng quay lại cuộc sống thường nhật với bộn bề công việc.
Trưa một ngày nọ, sau khi kết thúc cuộc họp qua điện thoại, Lạc Hân gọi với theo Cố Hạo Ninh đang chuẩn bị đi vào phòng hút thuốc: “Giám đốc Cố, em gọi thức ăn rồi, ta đi cùng ăn nhé?”
“Không cần đâu, cô ăn đi, tôi không đói.”
“Em gọi nhiều lắm, mình em chắc chắn không ăn hết. Chiều nay còn mấy cuộc họp nữa, buổi trưa nên ăn chút gì vẫn hơn. Anh đợi chút, em mang đến ngay!”
Cố Hạo Ninh còn chưa kịp mở miệng, Lạc Hân đã bước nhanh ra ngoài. Anh đành ngồi xuống đợi. Cuộc họp vốn chỉ có hai người và nhân viên bên khu vực chi nhánh, giờ Lạc Hân rời đi, cả căn phòng hội nghị rộng rãi phút chốc trở nên trống trải.
Anh mệt mỏi tựa lưng vào ghế, đột nhiên ngửi thấy mùi bánh pizza. Cố Hạo Ninh lắc đầu cười khổ, đè nén cảm giác buồn bã đang dâng lên trong lòng, sao anh lại nhớ tới lần Tiểu Phong tăng ca buổi trưa, anh vào Pizza Hut mua thức ăn mang đến cho cô, từ đó, mỗi lần hai người đến Pizza Hut, y như rằng đều gọi những món ấy…
“Tèng téng teng! Pizza hải sản cỡ siêu lớn, ốc sên đút lò, cánh gà chiên, tiramisu, có cả trà sữa nóng hổi thơm ngào ngạt! Sao hả, anh thấy được chứ?”
“Cái này…” Cố Hạo Ninh bật đứng dậy sửng sốt, thầm giật mình, đôi mắt ngỡ ngàng nhìn đống thức ăn trên bàn, giống y hệt, sao lại thế được? Sao lại giống y chang “thực đơn thường trực” mà anh và Tiểu Phong đều chọn mỗi lần đến Pizza Hut?
Cố Hạo Ninh nghiêng người về trước, đôi tay chống trên mặt bàn siết chặt, vẫn không kiềm chế được cơn run rẩy. Anh chầm chậm ngước nhìn, đôi mắt mở to kinh ngạc. “Ai bảo cô chọn mấy món này? Sao cô lại chọn mấy món này hả?”
“Giám đốc Cố, em…” Vẻ mặt kích động của Cố Hạo Ninh khiến Lạc Hân giật mình. Cô và Cố Hạo Ninh làm việc cùng đã gần một tháng nhưng cô chưa từng thấy anh tỏ ra kinh ngạc nhường này.
Trước mặt cô, Cố Hạo Ninh luôn mỉm cười nhàn nhạt, đối đáp hững hờ. Đối với cô, kỳ thực anh rất lịch thiệp, khách sáo, nhưng trong thái độ khách sáo đó là sự xa cách và lãnh đạm thấy rõ. Trước mặt anh, dường như không có bất kỳ sự vật nào có thể làm rạn nứt vẻ trầm tĩnh, lạnh lùng kia, đôi khi Lạc Hân thắc mắc, không biết Cố Hạo Ninh có còn thất tình lục dục, hỉ nộ ái ố nữa hay không.
Giờ bỗng trông thấy Cố Hạo Ninh mất bình tĩnh, Lạc Hân có phần lúng túng. Cô gần như không dám nhìn thẳng vào ánh mắt dò hỏi của anh, con tim run rẩy đến ấp a ấp úng:
“Đây đều là những món em thích… nên chọn mua. À ừm, có phải không có thứ anh thích, vậy để em đi mua lại nhé?”
“Đều là món cô thích?” Cố Hạo Ninh vẫn sững sờ nhìn Lạc Hân, ánh sáng nơi đáy mắt dần vụt tắt, đôi mắt trống rỗng vô hồn, chỉ lẩm bẩm nói. Bất thình lình, anh chợt mỉm cười. “Cũng đúng, nhiều cô gái thích ăn mấy món này nhỉ?”
“Giám đốc Cố…” Thấy Cố Hạo Ninh sắp sửa đi ra khỏi phòng họp, Lạc Hân ngạc nhiên hét to. “Anh thực sự không định ăn chút gì sao?”
“Cô ăn đi. Tôi về phòng làm việc.” Sau khi ném lại câu này, anh đi thẳng, chẳng thèm ngoảnh đầu nhìn lại. Trong lòng như có tảng đá ngàn cân đè nặng, đến hơi thở cũng đau buốt, nào còn có thể nuốt trôi?
Nhìn đống thức ăn ngon mắt trên bàn, Lạc Hân cũng chẳng muốn ăn, thầm hối hận khôn xiết. Lần này có phải cô đã khéo quá hoá vụng rồi không?
@STENT:
Buổi chiều vào họp, Lạc Hân nhìn Cố Hạo Ninh ngồi ở ghế đầu, lòng thấp thỏm không yên. Trông Cố Hạo Ninh có vẻ đã lấy lại bình tĩnh, vẻ mặt lãnh đạm như thường lệ, chẳng để lộ chút cảm xúc nào. Giây phút đó, cô gần như hoài nghi, dáng vẻ mất bình tĩnh của anh lúc trưa là do cô tưởng tượng chứ không hề tồn tại.
“Trợ lý Lạc, cô có ý kiến gì không?”
Lạc Hân lén nhìn Cố Hạo Ninh một cái, đúng lúc bị Cố Hạo Ninh bắt gặp. Anh nhướn mày, ra hiệu cho Lạc Hân phát biểu.
Cuộc họp hôm nay thảo luận về tuyến du lịch mới. Ban nãy các nhóm khai thác đều đã báo cáo cho anh nghe ý tưởng của mình, nhưng đa số họ đều chỉ xoay quanh việc sắp xếp lại các nhóm di tích thắng cảnh mà những công ty lữ hành khác hiện đang làm, chẳng có gì mới mẻ. Xem ra Cố Hạo Ninh không mấy vừa ý với người kế hoạch đó.
Thoáng trầm tư, Lạc Hân chậm rãi nói: “Em nghĩ chúng ta liệu có thể đừng hạn chế tầm mắt trong những thắng cảnh đã quá quen thuộc mà toàn dân Trung Quốc đều biết rồi không? Thử tìm những chỗ không mấy nổi tiếng nhưng lại đáng để đến tham quan một lần! Ví dụ như, hễ nhắc đến Bỉ, dân ta đều chỉ nghĩ đến Brussels nhưng người châu Âu chính cống thực sự thích nơi nào của Bỉ nhất? Không phải Brussels mà là Bruges. Bruges là một trong những thành phố du lịch nổi tiếng của Bỉ, được mệnh danh là “tiểu Venice”. Rất nhiều người khi đến đó đều ngất ngây, mê say trong cảnh đẹp không hề đứt quãng đó!”
Nói đến đây, Lạc Hân liếc nhìn về phía Cố Hạo Ninh trong vô thức. Đôi mắt anh khẽ nheo lại, vẻ mặt thâm sâu khó dò kia dường như có chút lung lay, nhưng chỉ trong tích tắc, sắc mặt anh lại trở về vẻ điềm nhiên, bình thản.
Khoé môi cong lên, đáy mắt Lạc Hân lấp loáng tia rạng ngời. “Thậm chí, em đã nghĩ ra tên của tour du lịch bất phàm này, chính là “mối tình đầu Bruges”!”
“Cô từng đến Bruges rồi ư?” Đứng bên cửa sổ sát sàn, Cố Hạo Ninh nhìn dòng người xe tấp nập giữa lòng thành phố phồn hoa bên dưới, nhàn nhạt hỏi.
“Vâng, em từng đến đó một lần.” Lạc Hân nhìn gương mặt nghiêng của Cố Hạo Ninh, trong đôi mắt hơi cụp xuống ấy dường như chẳng có lấy một chút xao động nhưng Lạc Hân vẫn lờ mờ nhận thấy giọng anh thoáng run rẩy.
Ban nãy, sau khi cô nói dứt câu “mối tình đầu Bruges”, Cố Hạo Ninh đã thản nhiên bảo quản lý các nhóm dựa theo ý tưởng của cô đi tìm những thắng cảnh du lịch mới rồi tuyên bố kết thúc buổi họp. Tuy đã đến giờ tan ca nhưng Lạc Hân vẫn không rời đi, cô lặng lẽ ngồi đợi. Quả nhiên, hai mươi phút sau, Cố Hạo Ninh gọi cô vào văn phòng của anh.
Khi cô bước vào, anh đang lẳng lặng đứng bên cửa sổ. Ánh chiều tà vàng nhạt xuyên qua lớp kính trong suốt, rọi xuống người anh, toàn thân anh như được bao bọc trong một quầng sáng hư vô, cô liêu đến khó tả.
“Cô đi đến đó lúc nào?” Câu hỏi của Cố Hạo Ninh cắt đứt mạch suy tư của Lạc Hân, cô định thần, thoáng ngập ngừng, rồi khẽ đáp: “Chắc khoảng hơn một năm trước.”
“Hơn một năm trước…” Cố Hạo Ninh lẩm bẩm, lúc đó Tiểu Phong ắt vẫn còn đang ở châu Âu?
“Giám đốc Cố, anh cũng từng đến Bruges rồi ư?” Lạc Hân dè dặt quan sát sắc mặt của Cố Hạo Ninh, khẽ hỏi.
Hồi lâu sau, bầu không khí trong phòng như đã đông cứng, Cố Hạo Ninh mới chậm rãi cất tiếng: “Tôi chưa đến nhưng từng nghe người khác nhắc đến.”
Nỗi buốt giá thấm đượm niềm thương nhớ đó như một dòng suối mát lạnh khiến Lạc Hân bỗng cảm thấy hơi rùng mình giữa buổi chiều đầu hạ này. Nhất thời cô cũng không biết nên nói gì, chỉ lặng câm nhìn nắng chiều vàng ươm bên ngoài cửa sổ dần nguội tắt chuyển sang màu đỏ thẫm tĩnh mịch, từng tia nắng tối dần, hắt lên người Cố Hạo Ninh đang đứng lặng bên cửa sổ, buồn tênh.
Không biết đã trôi qua bao lâu, tia nắng cuối cùng của hoàng hôn đã khuất sau đường chân trời, căn phòng như chìm vào u tối, Cố Hạo Ninh lúc này mới hoàn hồn. Anh xoay đầu qua, ngờ đâu phát hiện Lạc Hân vẫn đứng yên tại chỗ, bất giác hơi bối rối. “Xin lỗi, đã khiến cô về trễ rồi. Đề xuất của cô trong cuộc họp hôm nay rất tốt, trước cuối tuần này, cô hãy làm một bản kế hoạch, không vấn đề gì chứ?”
“Vâng, không vấn đề!” Tuy ánh sáng xung quanh yếu ớt, Lạc Hân không thấy rõ vẻ mặt của Cố Hạo Ninh nhưng cô nhận ra giọng anh hiền hoà và ân cần mà thường ngày không có, trái tim cô chợt run rẩy, giọng cũng run run.
“Nếu không có chuyện gì khác, cô về sớm đi.” Cố Hạo Ninh quay lại, ngồi xuống bàn làm việc, tỏ ý Lạc Hân có thể ra ngoài.
“Cạch!” Cánh cửa nhẹ nhàng khép lại, lúc này, Cố Hạo Ninh mới suy sụp ngả vào lưng ghế.
Bruges, mối tình đầu Bruges, anh vẫn nhớ, trong buổi chiều ấm áp đó, Tiểu Phong đã ví von Bruges bằng vẻ kiên định và dịu dàng, cho anh biết rằng, cái gì gọi là khắc cốt ghi tâm, cái gì là một lòng sắt son không đổi.
Lặng lẽ chìm vào bóng tối, anh cảm nhận từng cơn sóng mệt mỏi và buồn bã đang ào ạt dâng trào chiếm lấy mỗi tế bào trong người mình, anh không muốn kháng cự, cũng chẳng còn sức để vùng vẫy. Để mặc cho dòng suy tư cuốn vào vực thẳm vô tận, lặp ngụp giữa trầm luân. Những hồi ức vụn vỡ, từng chút từng chút hiện về trong ký ức, như có biết bao sợi tơ tằm cực mảnh nhưng vô cùng dẻo dai bám sâu vào da thịt kéo tới kéo lui, không gây tổn thương, cũng chẳng làm rỉ máu nhưng lại đau thấu xương, chẳng thốt nên lời.
“Ting ting ting!” Điện thoại trên bàn bất chợt đổ chuông, Cố Hạo Ninh nhấc máy nghe, là mẹ anh gọi, giục về ăn cơm.
Hơn tám giờ, Cố Hạo Ninh về đến nhà, mới phát hiện Lâm Nhược Kỳ vẫn chưa về, cô nói tối phải ở lại văn phòng để tăng ca.
Anh cùng cha mẹ ăn cơm xong thì nghe ngoài cửa sổ vang lên tiếng sấm rền đinh tai.
“Mưa lớn thế kia, không biết Nhược Kỳ hôm nay có mang theo ô không.” Mẹ Hạo Ninh lo âu nhìn cơn mưa đột ngột đổ xuống xối xả, dò hỏi Cố Hạo Ninh: “Nếu không mệt thì con đi đón Nhược Kỳ nhé? Nó bảo tối nay phải tăng ca đến chín rưỡi.”
Đưa mắt nhìn đồng hồ, đã hơn chín giờ tối. Cố Hạo Ninh gật đầu, mặc áo khoác rồi lấy chìa khoá xe đi ra cửa. Anh lái xe đến trước cao ốc của công ty Nhược Kỳ, đúng lúc trông thấy cô bước ra. Anh dừng xe bên cạnh Nhược Kỳ, bấm còi. Lâm Nhược Kỳ ngạc nhiên quay đầu nhìn lại, nào ngờ là xe của Cố Hạo Ninh, hai mắt vụt sáng rỡ, thốt lên kinh ngạc: “Hạo Ninh, sao anh lại đến đây?”
Cố Hạo Ninh dừng xe, kéo cửa kính xuống, hơi mím môi: “Anh thấy trời mưa to nên qua đón em về.”
Suốt quãng đường, Lâm Nhược Kỳ phấn khởi khôn xiết, liên tục nhìn sang Cố Hạo Ninh. Hai người về đến nhà, mẹ Hạo Ninh vẫn còn thức đợi hai người, thấy con trai và con dâu cùng đi vào thân mật, bà nở nụ cười vui mừng, bước vào bếp, bưng ra một bát canh ngân nhĩ hạt sen, đưa cho Lâm Nhược Kỳ. “Nhược Kỳ, tối tăng ca chắc con ăn chưa no. Cái này phần con, vẫn còn ấm, mau uống kẻo nguội!”
“Cảm ơn mẹ!” Lâm Nhược Kỳ vội nhận lấy bát canh, quay sang hỏi Cố Hạo Ninh một cách tự nhiên: “Anh cũng uống chút nhé?”
“Không cần, lúc ăn cơm tối, anh đã uống rồi!” Cố Hạo Ninh ôn tồn từ chối, trầm giọng nói. “Em uống đi, anh đi tắm trước.”
Nhìn bóng dáng của con trai, bà tủm tỉm ngồi xuống cạnh Nhược Kỳ, vuốt ve một lọn tóc loà xoà buông xuống của cô, trìu mến nói: “Nhược Kỳ à, mẹ thấy con và Hạo Ninh càng lúc càng hoà thuận, hai con định chừng nào có con?”
“Có con?” Bàn tay cầm thìa của Lâm Nhược Kỳ thoáng dừng lại. “Cái này… bọn con tạm thời vẫn chưa nghĩ đến, dù sao Hạo Ninh cũng vừa mới phẫu thuật…”
Lưu địa chỉ wap để tiện truy cập lần sau. Từ khóa tìm kiếm: chatthugian